Tiểu Thư Đi Học
àm sao. Đám con gái ngồi chết trân. Tụi con trai cũng im lặng.
Cuối cùng Duy luồn tay dưới bàn lấy gói quà rồi đưa về phía cô dâu. Nó nói hết sức chững chạc:
- Dù tụi em không quen với chị nhưng đã tới đây rồi thì cũng xin chia vui với chị. Xin tặng anh chị.
Cô dâu đỡ lấy hộp quà:
- Cám ơn mấy em nghe.
Cô dâu cũng linh hoạt lắm bèn mời cả bọn chụp ảnh chung, sau đó lại mời ngồi ăn tiếp. Nhưng cả bọn còn đầu óc đâu mà ăn nữa. Chúng nó vội đứng dậy chào cô dâu chú rể rồi rút lui.
Ra tới đầu hẻm, một trận cuồng phong bắt đầu nổ ra. Tụi con gái vây lấy thằng Tiến, ngắt nhéo tới tấp. Mỗi người một câu chí chóe.
- Trời ơi là trời, xấu hổ muốn chết được.
- Chưa thấy ai xớn xác như ông.
- Tội lỗi của nó cao hơn núi, phải trị cho nó một trận mới được. Lớp trưởng đại nhân bấm vào vai Tiến một cái đau điếng:
- Đem treo cổ nó lên cây dừa cũng chưa hết tội.
PDF created with FinePrint pdfFactory Pro trial version http://www.fineprint.com
- Ngắt mũi nó.
- Bẻ răng nó.
- Bằm bằm nó ra cho gà ăn.
Tiến kêu la oai oái:
- Đừng có nhéo nữa đau.
- Biết đau hả? Cho chừa cái tật đó.
Vũ công tử bước tới can:
- Đừng có tra tấn nó nữa, lo vô nhà Mai Trúc kìa.
Đám con gái thả Tiến ra, rồi đi đến xe của mình. Nhưng Hồng cô nương còn cố vớt
vát:
- Mai vô lớp biết tay tui.
Đông Kisốt bị níu kéo quá nên áo bung cả ra ngoài. Nó loay hoay bỏ áo vào quần cho chỉnh tề. Vừa làm vừa lẩm bẩm:
- Số tui xui xẻo, học chung với mấy bà chằn, tối ngày bị nhéo hoài lớn hết nổi. Thằng Quang cười cười:
- Tại mày, ai biểu mày lau chau.
Cả nhóm lên xe phóng đi. Lần này tụi con gái không cho Tiến dẫn đường nữa. Lớp trưởng đại nhân hăng hái chạy lên phía trước.
- Để tui tìm nhà cho, hỏi người ta cho chắc ăn.
- Ừ, tự tìm đi, đi theo ông khùng đó chắc vô nhà thiên hạ nữa quá, tui không khoái đi lạc nữa đâu.
Cuối cùng cũng gặp một đám cưới nữa. Lần này thì rất chắc chắn vì cả bọn vừa ngừng xe thì đích thân Mai Trúc đã chạy ra tận cổng đón.
- Sao mấy bạn xuống trễ quá vậy?
Tiến làm thinh, lủi ra sau lưng thằng Phục. Mai Trúc không để ý cử chỉ lúng túng đó. Nó vội đưa cả bọn vào nhà. Ngồi xuống bàn, mặt ai cũng nghiêm chỉnh như người lớn, hết còn chí chóe như lúc nãy.
Mai Trúc thấy lạ lắm. Bình thường đám nhí nhố này đâu hiền như vậy. Nó nhìn hết người này tới người kia nhưng không hỏi. Khi nó đứng dậy định dọn bàn thì Hồng cô
nương cản lại:
- Ê, đừng dọn, đừng dọn.
PDF created with FinePrint pdfFactory Pro trial version http://www.fineprint.com
- Sao vậy?
- Đâu có gì đâu, tại no rồi.
- Ăn gì mà no?
Thằng Phục buột miệng:
- Thì ăn đám cưới, lúc nãy giành ăn quá nên bây giờ nhét hết vô rồi. Mai Trúc ngơ ngác nhăn mặt:
- Mấy người này hôm nay khó hiểu quá. Có chuyện gì vậy? Khai ra đi. Bộ lúc nãy quý vị cãi nhau hả.
- Đâu có cãi, đập chứ đâu có cãi.
- Đập ai?
Thùy xỏ xiên:
- Thì đập cái người láu táu ấy, người nào không biết mà làm ra vẻ ta đây rành rẽ ấy. Để nguyên nhóm đi đám cưới người ta lạ hoắc đó.
Mai Trúc càng nghe càng khó hiểu, nó nhăn nhó:
- Mấy người hôm nay kỳ cục lắm nghe, tui nổi khùng lên rồi đó. Bây giờ có chịu ăn
không?
Đông Kisốt nói thẳng ra:
- Ăn gì nổi mà ăn, tại tui đó, lúc nãy đi lộn nhà, ăn ở ngoài kia rồi, quà cũng tặng luôn rồi.
- Ở nhà nào? A, biết rồi, hôm nay ở ngoài kia cũng đám cưới chị Ánh, vậy là quý vị vô đó rồi hả?
- Chứ gì nữa.
- Trời đất.
Mai Trúc trố mắt ngạc nhiên. Rồi nó ôm bụng cười, cười nghiêng ngửa. Cả đám
ngồi im nhìn nó. Ngẫm nghĩ lại chuyện lúc nãy bây giờ chúng mới thấy tức cười. Thế là một bàn mạnh ai nấy cười làm mấy bàn khác ngoái lại nhìn. Chưa có bàn nào vui vẻ sinh động hơn bàn của chúng nó.
Cả nhóm ngồi chơi một lát rồi bấm tay nhau ra hiệu rút lui. Nhưng Mai Trúc đã cản
lại:
- Ở lại chơi, chiều rồi về.
Lớp trưởng lắc đầu:
PDF created with FinePrint pdfFactory Pro trial version http://www.fineprint.com
- Nhà bồ đang có đám cưới, ở lại sao được. Mai Trúc thuyết phục hùng hồn:
- Đâu có sao đâu, lát nữa khách về hết rồi, tụi mình rảnh đến tối, bây giờ mình đâu có làm gì. Mình sẽ đưa quý vị ra vườn chơi, tắm sông rồi bơi thuyền, sau đó lên ăn rồi về.
Chương trình nghe hấp dẫn quá. Nhưng nhà người ta đang đám tiệc, mà ở lại chơi
thì thật là kỳ cục. Cả bọn ngồi ngần ngừ. Thấy vậy Mai Trúc tiếp tục:
- Dễ gì có dịp cho quý vị xuống đây, không đi chơi thì uổng. Nhà mình có xuồng,
mình sẽ đưa quý vị qua vườn bên kia ăn trái cây, bên kia trồng nhiều thứ lắm, cây nào
cũng có.
Hồng cô nương bắt đầu bị lung lay:
- Không kỳ chứ.
- Không đâu, mẹ mình thích bạn bè mình xuống chơi lắm.
Gì chứ bơi xuồng trên sông thì Minh Lan thích mê. Tiểu thư bèn kéo tay Thùy, háo
hức:
- Thế thì ở lại vậy, chiều về.
Ý kiến của tiểu thư lập tức được cả bọn đồng ý. Hoàn toàn không ai còn phân vân gì nữa . Thế là cả bọn ríu rít kéo nhau ra vườn.
Mai Trúc đưa cả nhóm qua vườn bên kia . Ở đây hoàn toàn vắng lặng. Chim chóc kêu nghe thật thích. Lớp trưởng bình thường vốn rất nghiêm chỉnh, bây giờ lại là người leo trèo, hăng hái nhất. Trong khi cả đám còn len lỏi giữa mấy cây nhãn, thì cô nàng đã leo lên một cây ổi, nhoài người xuống hái một trái gần đó.
Nhưng cô nàng nặng quá, mà cành ổi thì lại mỏng manh. Chịu sao nỗi mấy chục ký. Và nó phản đối bằng cách gãy cái rắc. Thả nàng lớp trưởng to béo rơi bịch xuống mương.
Qua phút hết hồn, lớp trưởng hét toáng lên:
- Chết rồi, cứu tôi với.
Cả nhóm hoảng hồn chạy nhanh ra cây ổi . Dưới mương, lớp trưởng còn bò lớp
ngớp, mặt mũi tay chân dính bùn đen thui. Mọi người bu lại bên bờ mương, nhào nhào
lên:
- Làm sao mà kéo nó lên bây giờ.
- Ê, ngồi yên đó, coi chừng nó lún kéo không lên.
Bọn con gái chỉ còn biết la hét chí choé, chứ chẳng làm được trò trống gì. Vũ công
PDF created with FinePrint pdfFactory Pro trial version http://www.fineprint.com
tử bèn xăn tay áo lên, thận trọng đứng sát mép cây ổi, và đưa tay cho lớp trưởng.
- Nắm tay tôi đi, nắm chặc nghe.
Dưới mương, nàng Ú cố trườn lên, hai tay bám chặt tay thằng Duy . Duy bặm môi kéo mạnh cô nàng lên. Nhưng không biết tại nàng Ú nặng quá, hay tại Duy bị trượt chân, mà nó mất thăng bằng rớt chéo xuống, đè cả lên cô nàng.
Trên bờ, cả bọn cùng cười điên ruột, làm xáo động cả một góc vườn. Ai nấy quên mất chuyện phải kéo hai người lên, mà cứ đứng ngồi cười nghiêng ngửa . Duy đu người qua cây ổi, nhảy phóc lên bờ. Nhưng nàng Ú vì nặng quá nên không lên nổi. Thấy cả đám đứng cười, cô nàng tức quá la lên:
- Không lo kéo người ta lên, ở đó mà cười.
Thằng Tiến và thằng Quang lui cui cúi xuống, đưa tay cho lớp trưởng.
- Nắm tay tụi tui nè, đừng có kéo xuống nghe bà.
Lúc này Duy đã rửa tay xong. Nó nghiêng người phụ hai tên kia kéo lớp trưởng lên. Phải đến ba người mới đưa được "đại nhân" lên bờ. Bộ áo mới toanh của đại nhân đen thui, nước chảy ròng ròng. Đại nhân thiểu não nhìn Mai Trúc.
- Làm sao bây giờ, thế này làm sao tui về đây.
Hồng cô nương nín cười:
- Bây giờ đưa lớp trưởng vào thay đồ đi. Có đồ nào mặc vừa không?
- Để mình lấy đồ của má mình, má mình cũng mập lắm.
Câu nói đó làm cả bọn lại cười ré lên. Nhưng lớp trưởng đang xuống tinh thần quá, nên không lòng nào mà tức. Cô nàng lạch bạch đi theo Mai Trúc vào nhà.
Thùy cô nương kêu lên:
- Còn Duy thì sao, nó cũng ướt hết.
Duy đang ngồi phơi đôi giày trên cây ổi, nghe nói bèn quay lại:
- Không sao đâu, phơi nắng một lát là khô thôi.
- Không được, bệnh chết.
- Không sao đâu, ướt một chút mà nhằm gì.
Nói rồi nó đi về phía cuối bờ mương, chỗ có nước sạch, để rửa lại tay chân. Chỉ một lát sau, bộ đồ đầy bùn của nó trở lại sạch sẽ, dù nước còn chảy giọt xuống đất.
Lớp trưởng đã theo Mai Trúc vào nhà. Một lát sau cô nàng trở ra với bộ đồ bà ba
của bà già. Trông thật tức cười.
PDF created with FinePrint pdfFactory Pro trial version http://www.fineprint.com
Cô nàng đã hoàn hồn lại và quên đi tâm trạng lúc nãy . Thấy cả bọn ngồi dưới gốc mận ăn trái cây, cô nàng cũng ngồi xuống tham gia nhiệt tình.
Thấy Duy còn đứng chỗ có nắng, lớp trưởng bèn gọi lại:
- Ê, sao không lại đây ăn cho vui.
- Đứng phơi đồ một chút.
Hồng cô nương cười rúc rích:
- Lúc nãy anh hùng cứu mỹ nhân, nhưng mỹ nhân nặng quá, anh hùng cứu không
nỗi.
Thắng hoa tay lên, điệu đàng:
- Mỹ nhân này phải có xe cần cẩu trục lên mới nỗi. Lớp trưởng hỉnh hỉnh mũi:
- Ai nói gì nói, tui ú kệ cha tui. Mai mốt tui đoạt giải hoa hậu của mấy người mập, quý vị đừng có ganh tị đấy.
Thằng Tiến dài giọng:
- Phải rồi, ganh tị làm gì, phải chăng cho ú để đoạt giải hoa hậu chứ ganh tị làm gì.
Nó định nói thêm một câu, thì nàng Ú đã nhét trái mận vào miệng làm nó im lặng, Ú
cô nương bắt đầu hài tội:
- Tui chỉ Ú chứ không xớn xác như mấy người, mấy người hại nguyên đám vừa quê vừa kỳ cục. Tội lỗi đó chưa quên đâu, để đấy đi.
Đông Kisốt gãi gãi đầu:
- Con gái sao thù dai dễ sợ.
Nãy giờ Minh Lan ngồi yên lặng thưởng thức nhãn. Thấy Đông Kisốt s¡p bị nhéo đến nơi, cô nàng bèn lên tiếng:
- Lúc nãy Trúc nói bơi xuồng gì đó, bây giờ mình bơi đi.
Ý kiến của tiểu thư lập tức được ủng hộ ngay. Thế là cả bọn đứng lên, đi theo con đường nhỏ ra sông.
Buổi trưa thật yên tĩnh. Mặt sông loang loáng ánh nắng, hai bên bờ có những bụi tre và những cây dừa soi bóng mát, làm cả bọn thích mê.
Mai Trúc rành rẽ kéo chiếc xuồng ra. Nó nhảy xuống cho xuồng cập sát bờ rồi ngồi xuống, nhìn cả bọn khuyến khích:
- Xuống đi.
Lúc nãy Minh Lan rất hăng hái nhưng bây giờ thấy chiếc xuồng trònh trành dưới
nước, cô nàng thấy sợ quá. Cả nhóm bước